Em đau lòng quá các chị ạ. Đáng ra lúc này, em phải có mặt ở nhà để được nhìn bố lần rút cuộc. Nhưng em không thể. Ngồi ôm con, bụng dạ em đau như có ai đó cầm dao cứa vào. Ước gì hiện giờ em được gặp bố.
Nếu được chọn lại, có nhẽ em sẽ không bao giờ lấy chồng xa nhà như thế này. Ngày em dẫn chồng về, bác mẹ em ưng lắm. Cho đến khi họ biết nhà chồng cách nhà em đến 600km. Lúc ấy mẹ em là người trước tiên phản đối. Bà bảo con gái lấy chồng xa , một là mất giỗ hai là mất con. Đến bây giờ em mới thấm câu nói ấy.
Ngày em về nhà chồng , ba má em khóc như mưa. Vì họ biết rồi ra, bác mẹ và con gái sẽ không thể gần gũi được như trước. cha mẹ em có tuổi rồi, lại hay đau ốm nên không ngồi xe ô tô được lâu như vậy. Còn em từ khi lấy chồng, bận rộn công việc và gia đình nên không về nhà thăm cha mẹ được.
Còn em từ khi lấy chồng, bận rộn công việc và gia đình nên không về nhà thăm ba má được. (Ảnh minh họa)
Em ân hận quá. Tết năm ngoái bố em gọi lên. Bố bảo về ăn Tết đi, bố già rồi, chẳng còn sống được bao lâu nữa. Bố cũng chỉ muốn được đoàn viên với con cháu vào những ngày lễ. Nhưng mẹ chồng em nhất quyết không cho đi. Bà bảo nhà có mỗi mình chồng em là con trai, bọn em mà kéo nhau đi, bà sẽ từ mặt vợ chồng em.
Tình thế bao tay nên em không dám về quê. bởi thế mùng 6 vợ chồng em mới khăn gói về. Lúc đi, mẹ em đùm nắm cho đủ thứ quà. thế mà lên tới nơi, mẹ chồng em chẳng cảm ơn còn bảo khuân nhiều về chỉ tổ rác nhà.
Bố em đổ bệnh hơn một tháng. Khi ấy em gần sinh, muốn về thăm bố xem tình hình thế nào nhưng nhà chồng không cho. Chồng em thì cứ nói khéo, bảo khi nào sinh con xong rồi về. ngờ đâu em sinh con chưa được một tháng, bố em đã chết.
Thấy em vật vã, chồng em còn bảo mẹ khóa trái cửa bên ngoài. (Ảnh minh họa)
Sáng nay em đang bế con trong phòng thì chồng em lấy vali rồi bỏ quần áo vào trong. Em hỏi thì anh nói đi công tác . Vậy mà vừa mang đồ ra, anh liền cài then cửa rồi đứng ngoài bắt em tĩnh tâm. Chồng em nói bố em đã tốn, anh sẽ về thay em lo liệu công việc. Còn em phải kiêng cữ, không đi được.
Thấy em vật vã, chồng em còn bảo mẹ khóa trái cửa bên ngoài. Đến giờ em vẫn chưa lót miếng cơm nào vào bụng, còn ruột gan nào mà ăn hả các chị. Nghĩ cảnh mai sau bố ra đồng nhưng không có con gái, em đau lòng lắm. Em gọi điện cho chồng nhưng anh vẫn nhất quyết em phải kiêng cữ, tuyệt đối không được đến đám tang.
Em đang tính ngày mai, nhân nhịp mẹ chồng mở cửa, em sẽ vùng ra để về nhà. Nhưng lại nghĩ thương con vì con em còn chưa đầy một tháng. Các chị ơi, em đang cần lời khuyên gấp, các chị giúp em được không?
(mylin21...@gmail.com)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét