Tuần trước vợ tôi đi siêu thị mang về một con búp bê vải rất đáng yêu, to cỡ một em bé vài tháng tuổi. Cô ấy không khoe với tôi đâu nhưng tôi tự nhìn thấy rồi hỏi thăm. "Em thấy đẹp nên mua", cô ấy cười cười đáp.
Tôi chỉ nghĩ nữ giới dù có bao nhiêu tuổi thì vẫn tồn tại chút tâm hồn của một bé gái, vợ tôi có đột nhiên thích búp bê cũng không phải chuyện gì quá kinh ngạc. Nhưng cũng từ hôm ấy nửa đêm tôi thường nghe thấy những tiếng thầm thĩ, rủ rỉ trong nhà.
Công việc của tôi rất nặng nhọc nên đêm về đặt lưng xuống là tôi ngủ say lắm. Dẫu có nghe được những âm thanh lạ thì tôi cũng chỉ mơ mơ tưởng màng biết vậy thôi chứ cơn buồn ngủ ập đến tôi lại thiếp đi ngay. Sáng ra tôi chợt nhớ đến hỏi vợ, cô ấy tĩnh tâm đáp rằng không nghe thấy gì. Vậy chắc tôi nghe nhầm hoặc mệt quá mộng mị lăng nhăng rồi.
Nhưng hôm qua tôi phải vùng dậy giữa đêm vì cơn đau bao tử tái phát. Định đi lấy cốc nước ấm và thuốc để uống, nhìn sang bên cạnh tôi giật thột vì chẳng thấy vợ đâu. Lại nghe thấy những âm thanh lạ lùng ấy xuất hiện, lần này tôi đã tỉnh ngủ hẳn nên tôi có thể chắc chắn rằng những hôm trước mình không nghe nhầm.
Chẳng ngờ cô ấy chỉ cố tỏ vẻ như vậy để tôi yên tâm... (Ảnh minh họa)
Tôi lần theo những tiếng đàn bà nỉ non, rầm rì như dụ dỗ, nựng ấy để rồi sững người khi chứng kiến cảnh tượng vợ mình đang làm. Cô ấy để chân trần, mặc áo quần ngủ đi đi lại lại khắp nhà, trên tay bế con búp bê mà cô ấy mới mua. Vừa đi cô ấy vừa khẽ khàng nói: "Con ngoan, nín đi, mẹ yêu... Đừng khóc nào để bố ngủ mai bố còn đi làm kiếm tiền nuôi mẹ con mình chứ...".
Nhìn vợ trong lòng tôi dâng lên nỗi yêu thương vô biên, thương cô ấy cũng như thương đứa con chưa kịp chào đời của chúng tôi. Mang bầu tới tháng thứ 8, vợ tôi đột ngột phát hiện con không đạp nữa. Tôi lập tức đưa vợ đến bệnh viện thì hoảng hồn biết thai nhi đã chết lưu, nguyên cớ không rõ. Cô ấy phải mổ lấy thai chết lưu ra, chịu đủ đớn đau và những cơn tức sữa nhưng lại không được bế ẵm con trên tay.
Từ ngày ấy đến nay là 2 tháng, thấy tâm trạng vợ tôi khá ổn, thậm chí cô ấy còn quay ra khích lệ tôi, hoá tôi cứ nghĩ cô ấy đã vượt qua được cú sốc mất con. Chẳng ngờ cô ấy chỉ cố tỏ vẻ như vậy để tôi yên tâm chứ bản chất trong lòng cô ấy chưa lúc nào khuây nỗi nhớ thương đứa con yểu mệnh của vợ chồng tôi.
Tôi phải làm gì đây? Tôi biết cách tốt nhất để vợ phục hồi ý thức chính là nhanh chóng mang thai lại nhưng cô ấy vừa mổ cách đây 2 tháng, ít ra cũng cần 2 năm mới nên có thai lại. Khoảng thời gian ấy có phải quá dài hay không, cô ấy sẽ còn phải chịu dày vò ý thức kiểu này đến bao giờ nữa!
(nguyenvanquan...@gmail.com)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét