Câu chuyện của tôi có nhẽ không hề mới, nhưng tôi vẫn muốn trải lòng, biết đâu lại là bài học cho các cô gái trẻ. Ngay cả khi bạn hôn phối với một người phong túc thì bạn một mực không được từ bỏ sự nghiệp, đam mê của bản thân.
Dũng - chồng tôi có sức quyến rũ đặc biệt với tôi ngay từ lần trước tiên họp mặt. Anh từng đi du học nước ngoài, hiểu biết, cư xử khéo léo khiến mọi người xung quanh đều chấp nhận và yêu mến.
Còn tôi, sinh ra trong một gia đình gia giáo, từ nhỏ đã thích đọc sách, theo nghiệp thầy. Mọi người đều nói chúng tôi “xứng đôi vừa lứa”, gia đình hai bên cũng vừa lòng đẹp ý.
Cứ như thế chúng tôi phẳng lặng tìm hiểu nhau, được nửa năm thì quyết định “về chung một nhà”. Thời gian đầu của cuộc hôn nhân mơ ước, tôi đắm chìm trong mật ngọt, chồng chiều chuộng tôi như một nàng công chúa.
Mọi người đều mừng cho hạnh phúc của tôi, và chính tôi cũng khôn cùng hài lòng với cuộc sống ngày nay. Anh cũng ngỏ ý muốn tôi nghỉ việc để chuyên tâm trông nom gia đình. Mặc dù bạn bè hết lời khuyên ngăn nhưng vì muốn chồng vui nên tôi cũng nghe theo ý anh.
Thời gian trôi qua, tôi không còn là cô gái xinh đẹp đầy kiêu hãnh năm xưa. Tôi không chăm sóc cho ngoại hình, vì tôi thuần tuý nghĩ rằng chồng tôi yêu tôi và luôn muốn nhìn thấy tôi với hình ảnh giản dị nhất. Nhưng có nhẽ đó chính là sai lầm của tôi.
Những lần anh về ăn cơm nhà thưa dần, thay vào đó là những chuyến công tác dài ngày. Anh luôn miệng bảo anh bận, chẳng thể đưa tôi đi sắm đồ mà sẽ chuyển một khoản tiền và để tôi tự đi. Tôi thương chồng nặng nhọc nên không bao giờ thở than với anh.
Hai tuần trước, tôi vui mừng khi phát hiện mình có bầu. Tôi nghĩ chắc anh cũng sẽ hạnh phúc khi biết tin. Tôi hào hứng chờ chồng đi công tác về để san sẻ niềm vui, nhưng không ngờ, ngày anh trở về nhà lại là ngày anh muốn kết thúc cuộc hôn nhân của chúng tôi.
Lý do anh đạp đổ mọi thứ tôi cụ vun xây là bởi cô thư ký xinh đẹp, nóng bỏng. Những chuyến công tác dài ngày mà anh nói thực chất là Thời gian họ ở bên nhau đi du lịch. Tôi chua xót, thống khổ khi con mình chưa kịp ra đời mà gia đình đã “chia đôi”.
Thế là sau 2 năm lấy chồng, tôi ưng ra đi với hai bàn trắng tay. hiện giờ, tôi chẳng còn gì, không tình yêu, không sự nghiệp, mọi thứ bắt đầu thật khó khăn. Nhưng ít ra, tôi vẫn còn thiên thần nhỏ bé, tôi phải mạnh mẽ vì con, và vì cả chính tôi nữa.
Tôi nhận ra rằng, có thể khi yêu đàn ông sẽ rất tình thực, nhưng khi đã rời đi thì khôn cùng đang tâm, dứt khoát. Là đàn bà nhất thiết không được từ sự nghiệp của mình, phải độc lập, tự chủ và kiêu hãnh làm chủ cuộc đời mình.
T.T
0 nhận xét:
Đăng nhận xét