Thứ Năm, 14 tháng 11, 2019

Nhà văn Hoàng Anh Tú: "Gia đình khuyết cũng là cái tội để không thể vào hội phụ huynh ư, chị hội trưởng hội phụ huynh?"

"Chúng ta không nên bầu những người có gia đình khiếm khuyết, vợ không có chồng hoặc chồng không có vợ. Hãy để người ta đi lo hạnh phúc của người ta, của bản thân người ta đi đã, và khi người ta chưa hạnh phúc thì không bao giờ con người ta được hạnh phúc... những người như thế chưa đủ nhân cách thì chẳng thể nằm trong Ban phụ huynh" - Một , một bố, thật không thể không thấy đau lòng.

Không đau lòng sao được khi mà một người là nữ giới như chị lại có cái nhìn miệt thị dành cho những người phụ nữ không có chồng?

Không đau lòng sao được khi mà một người có học thức và đang giáo dục những đứa trẻ (là càn) như chị lại có cái nhìn lệch lạc và thành kiến như vậy?

Không đau lòng sao được khi những người cha đơn thân, người mẹ đơn thân nhiều khi chỉ là những nạn nhân trong cuộc đổ vỡ hôn nhân của mình nhưng giờ lại bị chị bêu danh bằng sự miệt thị đến như vậy? nhân cách ban phụ huynh liệu có phải là cuộc đấu đá giữa các bậc ba má để mà chia sông vạch đất với những gia đình khuyết?

Nhà văn Hoàng Anh Tú:

Tôi đã nắm nghĩ một cách hăng hái rằng chị hội trưởng này hẳn đang nói trong cơn bốc đồng, thiếu nghĩ suy, thiếu thông báo chứ chị ta chẳng căm ghét những người đàn bà bị chồng bỏ rơi hay những người đàn ông nuôi con một mình. Bởi sẽ thật là đau lòng nếu đó là thành kiến trong ý kiến của chị. Dù vẫn biết, mỗi người một quan điểm. Như người thích ăn thịt chó và người căm ghét những ai ăn thịt chó. Nhưng khi nó được đưa lên thành thứ tiêu chuẩn thế này thì thật đau lòng cho những ai đang làm mẹ độc thân, cha đơn thân.

Liệu một người vợ không có chồng, một người chồng không có vợ thì không đủ tư cách, năng lực để đem đến hạnh phúc cho con họ ư? Vậy những người mẹ cố kiết giữ một gia đình mục ruỗng, chồng đánh vợ, bố đánh con thì mới đủ tư cách theo ý chị? Vậy những đứa trẻ sinh ra trong một gia đình khuyết toàn những đứa trẻ "lệch chuẩn" và bất hạnh theo ý chị? Vậy một gia đình cứ phải đủ bố lẫn mẹ dù bố với mẹ vẫn đánh chửi nhau suốt ngày thì mới gọi là một gia đình đủ nhân cách theo ý chị?

Tôi biết. Tôi biết có những người nữ giới dù bị chồng đối xử như một miếng giẻ lau nhà nhưng vẫn cố kiết giữ lại gã đàn ông ấy chỉ vì họ sợ gặp thứ miệng lưỡi cõi tục như miệng lưỡi của chị hội trưởng hội phụ huynh kia.

Tôi biết. Tôi biết có những đứa trẻ không thể hạnh phúc được dù mẹ chúng đã yêu và trông nom chúng bằng tất trái tim mình, vừa đóng vai bố, vừa tròn vai mẹ. Chúng chẳng thể hạnh phúc bởi có những thứ thầy như chị, miệt thị những người vợ không chồng, những người chồng không vợ.

Tôi biết. Tôi biết có những thứ miệng lưỡi cõi trần ác nghiệp bao lăm dành cho những người mẹ một thân một mình nuôi con, cho cả những người cha "bị vợ cắm sừng", "bị vợ đá"… Nó y hệt những lời tuyên án của chị trong clip ấy.

Nhưng thôi, thứ mà tôi muốn san sớt đến nhiều nhất trong bài viết này của mình không phải là về những người như chị, một nữ giới, một kiền, một hội trưởng hội phụ huynh. Tôi muốn dành bài viết này đến cho những người cha trơ trẽn, những người mẹ đơn chiếc trên cuộc hành trình tạo ra hạnh phúc cho chính con mình và cho cả chính mình. Rằng hãy quên ngay đi cái gọi là "nhân cách tham gia ban phụ huynh lớp" của những người coi đó là miếng thơm béo bở.

Hãy cứ tham gia vào các hoạt động lớp của con mình không phải chỉ vì quyền lợi của con mình mà là quyền lợi của hết thảy lũ trẻ. Con mình chỉ ổn giả dụ nó được học trong một môi trường mà thảy bạn bè chúng cũng ổn. Xin nhớ cho điều đó.

Nhà văn Hoàng Anh Tú:

Đừng học theo cái cách "con mình quan trọng - con trần giới mặc cõi trần". Những phụ huynh kiểu đó vốn chưa bao giờ là những người cha, người mẹ đàng hoàng cả. Rằng kể cả khi bạn đang phải nuôi con một mình thì gia đình của bạn cũng chưa bao giờ là khuyết. Đứa trẻ nào cũng sẽ có thời cơ trở nên một đứa trẻ hạnh phúc khi cha hoặc mẹ chúng lan toả cho chúng, truyền dẫn và trao gửi niềm hạnh phúc cho con.

Hạnh phúc của 2 người lớn rất có giá trị với con họ nhưng không có tức thị họ phải sống với nhau. Chúng ta vẫn luôn có những đứa trẻ hạnh phúc bởi nó có một ông bố luôn tạo ra hạnh phúc hay một bà mẹ luôn biết cách làm cho con mình hạnh phúc. Xin đừng tự nhận mình là nạn nhân, đừng biến vỡ lẽ hôn nhân làm lý do cản trở hạnh phúc của con bạn.

Tin tôi đi, chúng ta sẽ chỉ thấy hạnh phúc khi mà chúng ta tin vào hạnh phúc. Những người như vị hội trưởng hội phụ huynh kia, sau những lời gang thép ấy, đã chắc gì hạnh phúc hơn bạn. Bởi lòng dạ của chị ta, định kiến của chị ta đã cho thấy rằng hạnh phúc phải theo chuẩn mực, 1 là, 2 là, 3 là, 4 là… Những người như vậy, thứ hạnh phúc theo tiêu chuẩn luôn là thứ hạnh phúc mô phỏng hạnh phúc người khác. Là giả hạnh phúc. Là hạnh phúc công nghiệp đóng trong bao bì, nhãn mác rồi. Tin tôi đi, những người như thế có khi cả đời chỉ chạy theo hạnh phúc người khác vẽ ra cho họ.

chung cuộc, thêm một lần, cuộc sống đã lại khiến nhiều người vợ không chồng, người chồng không vợ, thở dài hiu hắt trước miệng lưỡi trần giới. Vậy thì bài viết này, xin thay cho một ôm hoa an dịu sẻ chia đến các chị em. Và nếu bạn tán thành, xin hãy gửi tặng bài viết này đến những người nữ giới đơn thân quanh bạn. Thay mặt họ, tôi xin biết ơn hành động đàng hoàng này của bạn!

0 nhận xét:

Đăng nhận xét